Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Mồng Hai

Sau 3 ngày tranh thủ nắng nôi dọn nhà và một ngày dầm mưa đi chợ Tết, mình lăn ra ốm. Nhiều khi chán cái sức khoẻ của mình quá, gần 3 năm ni bỗng dưng đổ đốn Mình không sợ xấu, mặc dù lâu lâu chán chẳng thèm soi gương, mình sợ sống èo ọt, uể oải.

Tết đến thật rồi, 1 ngày đầu năm đã trôi qua.

Đầu năm Rồng kể chuyện gì nhỉ, à, trưa hôm qua, tranh thủ lúc vãn khách, mình chợp mắt một chút. Để mình dễ ngủ dôn đã vào nằm bên, đưa tay trái cho mình kê đầu. Dôn khen mùi tóc thơm quá. Mình vui. Cuối năm bao giờ mình cũng nấu nồi nước lá  cho cả nhà  tắm tất niên, riêng mình còn gội đầu bằng nước lá nên chi tóc thơm ơi là thơm.

Lúc tỉnh dậy, thấy cu Gấc ngồi bên mỉm cười:

- Mẹ ơi, trí thức là làm việc bằng cái đầu phải không mẹ ?

-  Ờ, đúng rồi con, Chà chà, hôm ni con trai mẹ cao siêu rứa hè, hi hi …

-  Vì hồi nãy con nghe ba và bạn ba cãi nhau trí thức làm việc bằng cái đầu.

-  À

-  Rứa ba mẹ có phải là trí thức không ạ ?

- Phải, ba mẹ là trí thức

- Đi dạy học là trí thức à mẹ,  rứa ông nội làm thông dịch viên có phải là trí thức không mẹ ?

- Phải, ông nội là trí thức.

- Lạ hè, con thấy ba mẹ làm việc bằng giấy, phấn, với máy vi tính, ông nội chỉ đọc sách và nói thôi mà răng gọi là làm việc bằng cái đầu nhỉ, rứa là trí thức à, lạ hè.  À, mẹ ơi, lớn lên con thích làm bác sỹ để chữa bệnh cho mẹ, rứa con có phải là trí thức không mẹ ?

-  Ờ, phải chớ.

Hi hi …

Khoe ảnh nì:

This slideshow requires JavaScript.

CHÚC BÀ CON ĐÓN TẾT NHÂM THÌN VUI VẺ VÀ ẤM ÁP !

tình già (2)

tình già (1)

 tình già (2)

Mẹ mình nói:

- Ông xem, cái vô tuyến quảng cáo buồn cười chưa, “một người khoẻ” mà chỉ có “hai người vui”. Đấy, đúng ra phải nói một người khoẻ cả nhà vui chứ, mà cả nhà khoẻ thì còn gì vui bằng. Tôi là tôi cầu Giời khấn Phật phò trì cho nhà ta ai cũng khoẻ, cả nhà đều vui.

Ba mình cười sặc cả bia lên mũi.

Hì hì …

Cách đây ít năm, “cô bạn” Mèo Bự đã phong tặng cho mình “ranh hiệu” : CON MA MẠNG. Mình like mạnh*.

Mình mê đọc sách (hoặc giấy hoặc ebook**) và nghiện đọc blog, ngày nào không dành cho sách cho blog 1 tiếng đồng hồ coi như ngày đó vô vị.

Mình khoái tính tương tác và sự chân thật của blog. Người viết tha hồ trải ý nghĩ, tình cảm lên trang cá nhân. Bài vừa đăng, người đọc đã ào đến trao đổi. Đôi bên trực tiếp phản hồi.

Mình như mây/chim lang thang, thấy blog nào hay hay bèn liếc, nhìn, ngắm, chọn entry để đọc. Có những lúc vừa đọc vừa khóc sướt mướt, lúc cười sặc sặc, lúc lặng đi lịm đi …

Mỗi ngày dạo chơi blog, mình nhặt tặng bộ não ngốc nghếch chút quà, khi thì một từ, một ngữ, một cách diễn đạt, một cách nghĩ, khi thì một phút thảnh thơi …

Hơn 2 năm trước, bỗng dưng mình bị bưới cổ ba-dơ-đô, người gầy teo, da xanh xám, mắt lồi, môi tái méc, trông thật gớm giếc. Nhưng, sợ hơn hết là trí nhớ của mình bị giảm sút thê thảm. Chán quá à. Cũng may có blog. Mình đọc, cố gắng ghi nhớ, phủi bụi, cạo vết hoen gỉ bám trên IC nhằm tân trang lại bộ nhớ. Bây giờ cũng đã phục hồi được bảy tám phần ngày xưa, khì …

Mình biết ơn và tỏ lòng biết ơn blog bằng những chiếc còm (comment***). Vốn dĩ, mình là một phụ nữ dễ thương nhưng hồn nhiên và ngu dốt, cho nên, chất lượng còm rất tệ. Mong các khổ chủ rộng lòng lượng thứ nhé.

À, còn chuyện này nữa. Mình thích thỏ thẻ, ngoài đời thỏ tha thỏ thẻ nói năng nhỏ nhẹ lắm, trừ những giây phút gầm lên thôi à.  Bởi rứa, còm của mình sên sến – dõng dẽo – nhõng nhẽo gây khó chịu cho những ai không mê xem cải lương nghe hát tuồng. Mình lo lo họ sẽ hiểu lầm rằng mình lẳng lơ, ỡm ờ, thích đu đưa. Đừng, đừng nghĩ vậy tội nghiệp, Mrs Nụ Cười có người để iu rồi, không phải vô tình tạo scandal**** mà là cố tình đó nha, thiệt, hi hi …

Blog cho mình bạn bè tốt, niềm vui, hạnh phúc, tình yêu cuộc sống mến thương và đức tin ở con người.

Rứa thôi.

Entry đầu tiên của năm 2012 hoàn thành lúc nửa đêm gà gáy canh ba, hì hì … 

Ký tên : O Nụ phụ nữ đàn bà dễ thương.

Năm  2011

Siêng click :  Que Choa

Bật khóc:  Bông lục bình

Thích:  Khoe

Bùi ngùi:  lưu bút 12b7

Cười:  hi vọng

Ngẫm: Nhà giáo viên ở AVao

Ngộ: Nỗi lòng MỵChâu

Nghĩ ít cũng hiểu:  Của rơi của voi

Nghĩ nhiều hiểu sơ sơ :  Xà nu xuống phố

vv… vv… vv …


* Rất chi là thích
** Sách điện tử
*** Bình luận
**** Bê bối

Hồi bé xíu mình nghĩ tới năm 2000 sao mà xa xôi xa ơi là xa xôi, vậy mà 12 năm với 2000 đã trôi qua.

Từ biệt 2011, một năm ăm ắp sự kiện đến với mình và gia đình. Cảm ơn 2011!

Chào 2012, luôn mỉm cười với mình nhé.

Nguyện cầu cho những người mình yêu, thương, quý, mến được khoẻ mạnh và bình an.

Mẹ yêu của con ơi,  con cầu xin Trời phù hộ cho mẹ có sức khoẻ tốt và vui mỗi ngày.

HAPPY NEW YEAR !

.

Thế nào là vợ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.

Thế nào là người tình? Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện.

Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Hồng nhan tri kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác; người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ; hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn.
Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình; người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ; vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.

Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà; người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới; hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn những vui buồn phiền muộn.
Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi; người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc dĩ, bạn không muốn vứt bỏ; hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.

Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa;  sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn; sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.

Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm; khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyện người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng “Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn” sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.

Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ; khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.

Cái mà làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.

Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.

Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tuỳ tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.
Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh.

Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.

Qua bên diễn đàn Lamchame tình cờ đọc được, thấy hay hay bèn rinh về, chứ ứ biết của ai, nhá.

Bài này thú vị hơn nữa, nếu bạn mắc chứng vị kỷ hoặc tự kỷ thì đừng bấm vào đây nha, nhớ nha, đừng bấm :  links ở đây nì.

Chôm trên net:

Tại cuộc thi vô địch dũng cảm thế giới, lọt vào vòng chung kết là đại diện của 3 quốc gia Mỹ, Nhật và Bắc Hàn.

Trong phần thi đoàn Mỹ, hai anh chàng cowboy nhẩy lên ngựa rồi mỗi anh phi ngựa về một hướng ngược nhau. Sau khi phi được khoảng 200m thì hai anh chàng này rút súng ra và bắn bay mũ của nhau. Màn thi cũng khá hấp dẫn tuy nhiên đã được diễn ra nhiều trên phim ảnh nên cũng không được khán giả vỗ tay hưởng ứng nhiều lắm.

Ðên phần thi của đoàn Nhật, 2 võ sĩ samurai bước ra sân khấu cúi đầu chào khán giả. Sau đó một người lấy dao và tự mổ bụng, người còn lại móc ruột gan đặt ra ngoài. Phần thi này được khán giả vỗ tay khá nhiệt liệt.

Cuối cùng đến lượt thi của đoàn Bắc Hàn, bước ra sân khấu là hai anh chàng Kim Ỉn và Kim Ủn ăn mặc khá luộm thuộm, đã thế một anh lại còn mang theo một chiếc cưa, còn một anh thì vác theo một vật gì dài dài đen thui lại còn han gỉ không hiểu là cái gì. Sau đó họ đặt vật kia xuống và ngồi cưa, trong khi cưa họ còn liên tục đốt thuốc lá rất là sảng khoái. Lúc đầu khán giả không hiểu 2 người này đang làm gì, thế mà cũng đòi đi thi vô địch dũng cảm. Bỗng có một thành viên ban giám khảo đứng bật dậy và chạy biến khỏi nhà thi đấu, vừa chạy vừa nói gì đó không ra hơi. Khán giả bắt đầu nhốn nháo và 15 giây sau cả nhà thi đấu đã không còn bóng một vị khán giả nào.

Kết qủa cuối cùng đoàn Bắc Hàn giành giải nhất và được giữ cúp vô địch vĩnh viễn. Thì ra trong phần thi của mình, 2 thành viên Kim Ỉn và Kim Ủn ngồi cưa một quả bom nguyên tử.

Clip ni cũng chôm ở youtube:

Tui đi ọp (7)

Trưa bữa tê (hôm kia), tức Chủ Nhật 19 tháng 12 năm 2011, cuộc offline bất ngờ với gia đình thày Hoà Giang đã diễn ra tại một quán cà fê ở Đông Hà.

Coppy comment của thày Hoà Giang, mình không xem blog đuợc, chẳng biết thày í có tích cực nói xấu o Nụ không nữa.

—————–

Cún được gặp hai dì Hoàng Giang và Nam Linh 

Con gái mặc áo vàng đã góp nên “tứ phao”.

Ông cháu 

Hai chị em đều tên Giang sau hơn 10 năm mới gặp lại nhau

Bây giờ chỉ một mình tôi
Dẫu rằng ánh mắt của người dõi trông

Tôi đi suốt cõi vô cùng
Bàn tay lại nắm lạnh lùng…bàn tay
 

Vợ chồng HG với Nụ Cười và Hoàng Giang

TRỞ LẠI ĐÔNG HÀ

Chiều nay trở lại Đông Hà
Ngẩn ngơ tôi hỏi: tôi là ai đây?
Tôi là ai của hôm nay
Tôi là ai của những ngày năm xưa !

Nguồn: Hoà Giang

22 tháng 12

p1110421_500 Ông nội, U96

tình già (1)

1.

Ba mình nói:

- Không có Nhà Nước thiếu tiền, chỉ có Nhà Nước không biết tiêu tiền.

Mẹ mình cười:

- Ông già sắp xuống lỗ rồi còn quan tâm chuyện tào lao, nhóm hộ tôi cái lò để tôi kho quả trám cho các cháu nó ăn cho biết, cái ông Tố Hữu ngày xưa có cái bài thơ vê quả trám:

        Mình về, rừng núi nhớ ai

    Trám bùi để rụng, măng mai để già

        Mình đi, có nhớ những nhà

    Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son

       Mình về, có nhớ núi non.

Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh.

đấy, ngày xưa tôi là tôi thuộc cả bài cơ.

*

*    *

share fb NC:

http://www.facebook.com/notes/n%E1%BB%A5-c%C6%B0%E1%BB%9Di/t%C3%ACnh-gi%C3%A0-1/322243824470371

Pê Đê

Pê – đê là ái nam ái nữ, tiếng lóng là “hai phai” hoặc “phai rưỡi”. Không phải vua bóng đá Pê Lê đâu nha, cũng không có ý nhạo báng ai đâu nha.

Mình lo thế hệ sau này sẽ có nhiều cháu trai trở thành pê đê quá à.

Này nhé, tuổi mầm non các con ngồi im coi phim hoạt hình tới bữa ăn xong đi ngủ.  Chẳng có thày giáo nên các con ảnh hưởng phong cách nữ tính của cô thôi à.

Tiểu học lác đác vài thày dạy thể dục tuần 2 buổi còn lại rặc cô là cô. Đã vậy, các con còn chịu bao nhiêu bó buộc của quy định nề nếp, ngay cả giờ ra chơi lỡ có chạy nhảy la hét gây ồn sẽ bị  coi là học sinh cá biệt, bị doạ trừ điểm thi đua. Trong giờ học, cũng phải ngồi im như thóc kẻo bị ghi sổ đầu bài. Nói chung, nhũn như con chi chi mới là ngoan.

Các con muốn vui chơi vận động đôi chút cũng không có chỗ, sân trường toàn bê tông hoá, lỡ té thì u đầu mẻ trán máu chảy ròng ròng.

Cho nên, nhiều phụ huynh dặn con đến trường đừng chạy nhảy mà nguy hiểm.

Trung học cũng tương tự vậy thôi. Thày nhiều hơn một chút nhưng cô vẫn chiếm số lượng áp đảo. Và, hiếm trường vừa oách vừa xịn như trường mình có sân bóng chày, bóng đá, nhà thể thao, mà phần lớn chỉ có sân bê tông hoá thôi à. Nhiều trường náo nức, hồ hởi, nhiệt tình bê tông hoá vì đây là nguồn phụ huynh đóng góp rất khá.

Đôi lúc thơ thẩn ở sân trường, mình có cảm giác thiếu thiếu điều gì đó so với thời đi học của mình, nghĩ mãi nghĩ hoài chợt nhận ra thiếu hình ảnh học trò tung tăng chơi oản tù tì, chơi đuổi bắt, thiếu tiếng cười đùa hồn nhiên của tuổi thần tiên.

Lo lo là …

Mình bắt đầu bước vào tuổi thần kinh rồi hay sao mà toàn nghĩ vẩn vơ tào lao vậy nhỉ.

————————

Đọc thêm bài này hay lắm nha: Bấm vào đây.
————————
share ở facebook của NC

————————

KHOẺ VÌ NƯỚC

MỘT
HAI
BA

Đợt rồi em ốm khật ốm khừ, vẫn ráng lên trường, ráng vào lớp, ráng tươi tắn mài phấn. Nhờ ơn trên phù hộ, uống gần hết toa thuốc bệnh tình thuyên giảm hẳn, trong cơ thể chẳng có con vi rút vi khuẩn nào kháng thuốc, mừng rung toàn thân.

Nhắc tới “rung toàn thân” lại nhớ đã nghỉ tập 5 buổi dance. Tiếc quá à. Nghe tin chiều nay tập Tango, vậy là lại ráng lên sàn. Mấy chị đồng nghiệp gọi điện hỏi thăm và bày cho bài thuốc Nam: giã gừng, cho thêm chút muối, pha nước ấm rồi uống. Hoá ra rất hiệu nghiệm, mồ hôi túa lúa, đi tập về thấy khoẻ hẳn.

Chừ vô Gú Gồ tìm clip dance coi chơi.

Vừa hay tìm được bản y như bài mới học.

Con kiến tìm được một củ khoai to đùng mỡ màng nhưng không cách gì để có thể tha về tổ.

Nó ăn tại chỗ.

Gió và mưa rả rích.

Càng ăn, càng khoét sâu vào trong càng ngọt và càng ấm áp.

Một tổ kiến được hình thành ngay trong củ khoai, chẳng cần phải kiện tụng gì.

PS: Tui đọc cách đây lâu lâu, bây giờ sự nhớ ra bèn vào tra Gú Gồ. Nghe nói truyện ngụ ngôn này của bác ChuNamCuong nào đó, mà bác í là ai ? Chừ mà hỏi tui thì tui biết hỏi ai.

em xem phim

“Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về”
(Ca dao)

 

Nguồn:
http://quechoa.info

Bài viết cũ hơn »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.