bo lap

Mình buồn thiu khi nghe tin Bọ Lập bị tạm giam. Mình là fan của Bọ Lập từ hồi mới tập tọ chơi blog, cũng như  blogger Bạch Dương Quảng Trị. Mình đã gặp Bọ Lập  và biết Bọ bị liệt nửa người, đi lại phải chống gậy khập khiễng khập khà, hàng ngày vẫn phải uống thuốc và tập tành để khỏi nằm liệt giường. Giờ Bọ bị giam, không biết sức khỏe của Bọ sẽ thế nào ?

Hôm qua, vào facebook, mình mừng rớt nước mắt khi đọc bức thư ngỏ của các trí thức xin Nhà Nước cho Bọ Lập tại ngoại để hầu tra.

Bức thư ở đây ạ: 

Thư ngỏ về việc tạm giam nhà văn Nguyễn Quang Lập

Mình mong Nhà Nước đồng ý với thỉnh nguyện này.

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
– Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
– Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
– Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
– Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời.
In lên vết son đỏ chói.
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
1957

TIN ANH LẬP.
Sáng nay chị Hồng vào thăm nuôi anh Lập, đưa thêm những vật dụng cần thiết và thuốc bệnh, cơ quan công an tạo thuận lợi, nhận từ tay chị Hồng đơn xin tại ngoại cho anh Lập do bệnh tật hiểm nghèo theo quy định của pháp luật về những điều kiện có thể “thay đổi biện pháp ngăn chặn”.
Tất nhiên không gặp được anh Lập.
Khi bị tạm giữ, anh Lập vẫn mang theo cây gậy chống- rất cảm động vì nhiều anh em bạn bè lo lắng sợ không được mang theo gậy chống thì anh Lập sẽ không đi lại được.
Anh Lập cũng đã bỏ thuốc lá.

BẤM VÀO ĐÂY 

Tân hoa hậu

Chúc mừng em nhé ! Cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ của hoa hậu nhiệm kì này nhé !
Bên facebook người ta chê này chê nọ là chê ban giám khảo chứ không phải chê em.
Em mới 18 tuổi, làm hoa hậu chưa trọn 1 ngày đã phải chịu búa rìu đá tảng dư luận như rứa, thấy tội cho em.
Riêng chị, cảm ơn em, vì lúc em đăng quang, chị nhân ra nhiều điều thú vị ở cuộc sống hiện tại.
A, nói thêm, thành công của ban tổ chức cuộc thi là đã mời Kelly Clarkson hát Stronger.
hh1

Bọ Lập

bo lap

namlinh

Một ngày vui

Hôm ni mình vui quá là vui.

Cô bạn nối khố lặn lội ra Đông Hà gặp mình sau 23 năm biền biệt.

Hai đứa mình ôm nhau chặt đến nghẹt thở.

Nói mắc cười, là nhờ có facebook.

Nói cũng mắc cười, tưởng xa chân trời hóa ra gần ngay trước mặt. Bạn nghe đồn đoán mình ở Mỹ, mình nghe đồn đoán bạn ở Nhật. Thì ra là mình về quê lấy chồng còn bạn thì vô Sài Gòn lấy chồng.

Mình đi chơi với bạn suốt một buổi, cầm tay nhau dung dăng dung dẻ, tạo dáng chớp ảnh, hái hoa cỏ tặng nhau.

Bạn kể chuyện thời con nít, mình cũng kể chuyện thời con nít. Hai đứa mình có ưu điểm giống nhau lời nói luôn đi trước tư duy.

Mình với bạn chớp rất nhiều ảnh, bạn nói xa nhau chỉ có ảnh để mà ngắm nhau. 

Lúc chia tay, hai đứa mình lại ôm chặt nhau đến nghẹt thở, tự dưng lại cùng cười ric ric : “Ái biệt ly buồn, hi hi…”

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 84 other followers