4F346FCA-0EA6-4CAD-8324-5CA92F73896B

1. Nhớ Trịnh thì nhớ những gì? Nhớ “đường phượng bay mù không lối vào…”, nơi quán cóc rượu Kim Long, nem và tré. Con đường chiều chiều nàng vẫn đạp xe đi qua. Bốn giờ tới quán, sáu giờ ngà ngà say, cũng là lúc bóng hồng thấp thoáng. Nàng đẹp nhất khi say, đáng yêu nhất cũng khi say, tỉnh rồi đều “bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”, bỏ ta đi hay ta bỏ đi thì cũng thế.
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai? Nhiều lắm. Không chỉ Diễm, không chỉ là Dao Ánh. Những nàng như Hồng Nhung “quá gần gũi không biết phải gọi là ai!”… Những nàng như thiếu nữ trường Trưng Trắc Huế, trường Trưng Vương Hà Thành, “Lần đầu tiên đứng trước nhau, cả tôi và anh Sơn đều run. Tôi run vì quá trẻ và Sơn run vì anh quá… già!”…, là những ai? Làm sao biết được. Tất cả chỉ là tình ảo, tình mộng, đắm say nhưng là ảo, nồng nàn nhưng là mộng.
Tình hờn bờ sông Nhật Lệ, tình đau rừng thông Thiên Thai, tình ngọt gốc sấu Hà Thành, tình buồn cát trắng Hải Lăng, tình vớ vẩn đò sông Hương, tình very fun gầm Cầu Dài – Đồng Hới, tình vờ tuyết trắng Moskva, cả tình đắng ngắt trên máy bay to Sài Gòn một trưa nắng gắt… Những cuộc tình đủ vị nhưng chỉ là tình rỗng. Tình ảo và tình hát.
“Hát để mà yêu, yêu để mà hát. Thiệt không? – Thiệt! – Còn gì nữa không? – Hết rồi, rứa thôi. – Thiệt không? – Thiệt!”
Không ai có nhiều hơn một mối tình. Trịnh Công Sơn cũng vậy, anh chỉ có một mối tình. Ấy là khi anh yêu để mà sống, không phải yêu để mà hát. Người tình của anh cũng không phải yêu anh để mà hát, chỉ vì “cảm thấy mình sống khi được hát Trịnh Công Sơn”. Đó là Khánh Ly. Tình ấy còn đến bây giờ và sẽ còn mãi muôn sau, bất chấp những xì xèo sau những chuyến du ca.

2. “Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu…”
Anh nói câu này khi nào? Nói sau Sương đêm, sau Ướt mi… hay sau Tình xa, Tình sầu, Tình nhớ…? Tình Trịnh Công Sơn như một tiếng thở dài, nhạc tình anh cũng thế. Buồn thì hẳn rồi, đau hình như không, nào có ai bội bạc anh đâu để mà đau? Được yêu nhưng không yêu được. Đời anh không có chữ phúc, nhạc tình anh cũng thế, chỉ có đắng, đắng hoài và đắng ngắt. Dù là điệu Slow, Blues hay điệu Boston cũng chỉ thấy đắng, không thấy gì.

3. “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.” Anh nói câu này khi nào? Sau Cát bụi, Một cõi đi về… hay sau Ru ta ngậm ngùi, Đêm thấy ta là thác đổ, Phúc âm buồn, Rừng xưa đã khép? Cũng có thể sau trận ốm thập tử nhất sinh tuổi 18, Sartre và Camus, Phật và Chúa đã ngấm vào anh, giúp anh sinh ra dòng nhạc thân phận không ai theo kịp cũng chưa thấy ai dám theo. Anh viết dòng nhạc này như Tagore làm thơ, như Rodin tạc tượng, như Faulkner viết văn… có phải thế chăng? Nhạc Trịnh đã ra thế giới và sẽ còn ra thế giới, không chỉ khúc Diễm xưa và Ngủ đi con. Cùng với Văn Cao và Phạm Duy, Trịnh Công Sơn đứng vào tốp ba đỉnh cao nhạc Việt thế kỉ 20. Rất có thể nhiều thế kỉ sau không thể có tốp ba nào được như tốp ba này. Có phải thế chăng?

4. “Tôi chỉ là một tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo…”. Anh nói câu này khi nào? Sau Ca dao Mẹ, Ngủ đi con… hay sau Gia tài của mẹ, Cho một người vừa nằm xuống, Đi tìm quê hương? Phật không dạy anh, Chúa cũng chẳng dạy anh, cả Sartre và Camus cũng ngoài cuộc trong dòng nhạc da vàng buốt đau và cuồng nộ.
Không phải Trịnh Công Sơn đẻ ra dòng nhạc phản chiến, nhưng chỉ nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn mới làm cả hai chính quyền tham chiến đều sợ hãi và né tránh, vì chỉ có Trịnh Công Sơn mới dám Hát trên những xác người. Việt Nam Cộng hòa tẩy chay nhạc Trịnh, cũng chỉ tẩy chay dăm ba bài. Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cấm cửa hết thảy nhạc Trịnh có đến cả chục năm, mãi đến hôm nay dòng nhạc Da vàng, dòng nhạc phản chiến của anh vẫn còn bị cấm cửa.
Đôi khi thấy anh một mình đứng tựa cửa 26 Lê Lợi ngóng ra sông Hương mặt buồn như khóc, lẻ loi đến tận cùng lẻ loi. Đôi khi thấy anh ngồi bệt trên tấm chiếu rách quán rượu nghèo chị Phước, uống và hát như điên, uống và cười như dại, cô độc đến tận cùng cô độc.

5. ”Cái chết chẳng qua cũng chỉ là một sự đùa cợt sau cùng của cuộc sống.” Anh nói câu này khi nào? Sau cuộc say quán rượu nhà chị Hiếu đêm hè năm 86? Hay sau khi anh mua tặng tôi cuốn Qui luật của muôn đời? Không biết nữa.
Anh vỗ nắp thùng gạo nhà chị Hiếu hát như cuồng đến kiệt sức “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không?…”. Anh hát một lần, hát thêm lần nữa, một lần nữa vẫn chưa thôi. Ngô Minh khóc, Hoàng Phủ Ngọc Tường khóc, Vĩnh Nguyên khóc, tôi cũng khóc. Chỉ mình anh vui, vui như là lần đùa cợt sau cùng của cuộc sống.
Lần ấy đùa cợt để mà đùa, mười lăm năm sau anh mới đành đùa cợt để mà đi. Tháng này đây, ngày nay đây năm 2001. Uống rượu say, về cơ quan ngủ một giấc đến hai giờ chiều, tỉnh dậy nghe ai đó đang gọi máy, nói Trịnh Công Sơn đi rồi, đi lúc 12h45. Hệt như ngày nhận được điện ở quê báo tin ba mất, tôi ngồi ngẩn ngơ, đầu óc rỗng không, chẳng nhớ gì, chẳng nghĩ gì.
Bỗng từ giá đỡ bàn làm việc cuốn Qui luật của muôn đời rơi xuống. Chợt nhớ một buổi chiều quán rượu chị Phước, anh ném cuốn sách đó cho tôi, nói Lập đã ốm lần nào chưa? Anh ốm rồi. Chả hiểu anh nói gì. Đến khi đọc sách mới hiểu. “Con người ta cần ốm nặng ít nhất một lần trong đời”, Nodar Dumbadze đã nói thế. Thốt nhiên ngồi nghĩ vẩn vơ. Ừ nhỉ, anh Sơn đã ốm một lần tuổi 18, nhờ đó đất nước đã có một dòng nhạc bất diệt có tên là nhạc Trịnh. Còn mình thì sao, đến bây giờ mình chưa ốm lần nào cho ra ốm.
Chẳng ngờ một tháng sau tôi rơi vào trận ốm mười lăm năm không dứt. Trận ốm tuổi năm mươi chẳng giúp tôi có thêm được gì, ngoài những khổ đau ngày mỗi ngày chồng chất.
Dù vậy chẳng khi nào dám ghen tị với anh, chỉ thương nhớ anh, luôn luôn thương nhớ anh, cả khi anh sống lẫn khi anh đùa cợt lần cuối để mà chết. Như đêm nay chẳng hạn, ngồi thương nhớ anh cho đến 4 giờ sáng. Chỉ biết thương nhớ thôi, chẳng biết làm gì.

Nguyễn Quang Lập

❤️💕 HAY QUÁ. Luôn suy nghĩ tích cực và có cách nhìn lạc quan tự khắc Thân Tâm luôn cảm thấy An Lạc 🌺❤️🌹

SUỐT ĐỜI GẶP MAY 😁😀😜😜😃

🌾 Buổi sáng đi làm, Chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, Chị nghĩ:
“May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao”.
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng Giám đốc cho gọi Chị. Chị nghĩ:

“Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp Chị để mong Chị thông cảm rằng, lẽ ra hôm nay Chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên Chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ:
“Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công hàng chục nghìn tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông Giám đốc tài ba và rất tử tế”.
Buổi chiều, Chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của Chị.

🌾Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, Chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, Chị nghĩ:
“Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa để ăn mừng cái may của gia đình mình.

🌾Chị xin nghỉ việc ở công ty, ra lập doanh nghiệp riêng. Thương trường như chiến trường. Ban đầu vất vả lắm. Ngược xuôi chèo lái con thuyền công ty. Nhưng chị luôn giữ một tâm thái lạc quan tích cực như vậy. Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Dần dà, công ty làm ăn khấm khá. Chị có dư của ăn của để.

🌾Bữa Chị mua căn biệt thự, nhờ người bạn làm nghề điện nước đến lắp đặt toàn bộ hệ thống chiếu sáng trong và ngoài nhà. Chẳng ngờ, người bạn sinh lòng tham, lắp cho chị toàn bóng đèn hàng chợ nhưng tính với chị giá trên trời. Được dăm bữa, bóng đèn dở chứng, cái sáng cái tối. Ánh sáng chuyển màu, cái màu trắng cái màu vàng. Chị gọi ông bạn vàng kia thì mất hút. Chị chẳng lấy làm buồn. Chị bảo: “Cũng may không mua đèn của hắn để lắp cho showroom mà chị sắp khai trương. May mà có cậu em Thần Đèn tình cờ xuất hiện và thiết kế lại toàn bộ ánh sáng cho nhà chị. Nhà chị đẹp hơn, lung linh hơn rồi”.

🌾Đến một ngày, Chị phát hiện chồng có bồ. Anh chị chia tay. Chị nói với anh lúc đứng ở cổng tòa: “Thôi vậy cũng may. May mà biết sớm để rồi kết thúc sớm. May mà con mình cũng đã đủ lớn để hiểu chuyện của bố mẹ nó và không oán trách ai cả”.

🍁🍁🍁Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà những người sống quanh chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài.

Giờ đây tuy đã gần 50 tuổi rồi nhưng trông chị vẫn trẻ trung như tuổi 30.

Một lối sống lạc quan và tích cực là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được. Và đó còn là sự biểu hiện của một con người có trí tuệ và đạo đức.

Và chỉ những ai làm được điều đó thì mới xứng đáng để được hưởng bình an và hạnh phúc trong cuộc sống.

NGƯỜI HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG TRONG HOÀN CẢNH THUẬN LỢI MÀ LÀ NGƯỜI CÓ THÁI ĐỘ TÍCH CỰC TRONG BẤT KÌ HOÀN CẢNH NÀO.

(ST)

Bởi đôi khi giữa người yêu vẫn còn có sự riêng tư cần phải giữ, nhưng với tri kỷ thì những bí mật dường như không hề có giới hạn khám phá.
,tri kỷ,bạn đời,khác biệt,soulmate,life partnerNguồn ảnh: silvamethod.com

Một người bạn tâm giao, tri kỷ là người có sức mạnh thay đổi và ảnh hưởng đến tâmg hồn bạn theo nhiều cách khác nhau. Tri kỷ là một người mà không phải lúc nào chúng ta cũng có thể tìm được, họ ẩn rất sâu như chính bí mật của riêng mỗi người. Vậy nên khi có một ai đó có thể len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn bạn, thì hẳn đó là người tri kỷ. Họ hiểu và đồng cảm với cả mặt tốt và mặt xấu của bạn. Bởi đôi khi giữa người yêu vẫn còn có sự riêng tư cần phải giữ, nhưng với tri kỷ thì những bí mật dường như không hề có giới hạn khám phá.

Người bạn đời là một người bạn hay người cùng đồng hành mà bạn có thể yên tâm dựa vào và cảm thấy được bảo vệ. Bạn có thể tin tưởng họ đến suốt đời. Cảm giác về tình yêu và tôn trọng lẫn nhau, cả hai bạn đều hài hòa với các nhu cầu và mong muốn của đối phương. Người yêu là người chúng ta có thể cùng trải qua mọi khoảnh khắc nhẹ nhàng và lãng mạn nhất cũng như “bình thường” nhất. Bởi vì đơn giản chỉ cần làm những chuyện nho nhỏ cùng nhau thì trong lòng chúng ta cũng đã thấy vui.

Nhưng liệu có mấy ai đủ tỉnh táo và sáng suốt để không lầm lẫn giữa tri kỷ và một người bạn đời? Chúng ta đều phân vân liệu có nên níu kéo hoặc buông tay một người nào đó vì chúng ta có những tình cảm mãnh liệt với họ. Chừng nào bạn vẫn còn lưng chừng với quyết định cảm tính của mình, sự phân vân này có thể dẫn đến khổ đau cho mối quan hệ. Sau đây là 4 cách đơn giản bạn có thể tham khảo để tìm ra sự khác nhau thật sự giữa tri kỷ và bạn đời.

1. Giữa những người tri kỷ có một kết nối tâm linh sâu sắc. Bạn sẽ cảm thấy dường như mình đã biết người bạn này từ lâu. Với người bạn đời, bạn và họ tự hấp dẫn để đến với nhau, để phải lòng nhau và các phẩm chất của các bạn bổ sung cho nhau, khiến đối phương hoàn hảo.

2. Giữa tri kỷ với nhau sẽ có những khoảnh khắc “deja vu” thú vị, bạn sẽ cảm thấy như người bạn tâm giao đem đến cho mình những giây phút hạnh phúc, vui vẻ mà bạn đã từng trải qua và gần như quên đi trong đời. Trong khi đó, với một người bạn đời, bạn chỉ đơn giản là tận hưởng sự khác biệt và tương đồng lẫn nhau, cùng nhau xây dựng những niềm vui mới, những kỷ niệm mới.

3. Một người bạn tri kỷ có thể đọc thấu suy nghĩ của bạn dù họ chẳng bao giờ nói ra. Trong khi đó, người bạn đời của bạn không đến sống tâm linh như thế, họ chọn đi một con đường dài và luôn mong muốn trở thành người bạn thân thiết và dài lâu nhất của bạn.

4. Và cuối cùng, người tri kỷ thường nhận ra rằng mối quan hệ của các bạn có thể không kéo dài mãi mãi, đôi khi các mối quan hệ này cũng khá ngắn ngủi, nhưng cả hai bạn đều biết rằng tình cảm vẫn còn đó và rằng chúng ta cảm thấy thật thoải mái với sự vô thường. Người bạn đời luôn muốn cùng cố mối quan hệ bằng cách bắt đầu một cuộc sống gia đình, kết hôn, sinh con,… Họ sẽ nỗ lực làm mọi cách để sự nối kết giữa hai bạn thực sự lâu dài.

Nếu như bạn đang có một người tri kỷ như thế, hẳn là bạn rất may mắn trong đời. Bởi vì tri kỷ là thứ tình cảm vô định hình… Cái mà ta gọi là trên tình bạn nhưng lại thi vị hơn cả tình yêu. Hãy giữ và trân trọng những con người như thế trong cuộc đời bạn, vì chính họ sẽ đem đến những trải nghiệm tuyệt vời về cảm xúc lẫn tâm hồn.

Dịch và sưu

 

Chào 2016 !

Lớp Niềm Vui

Học trò dễ thương thiệt đó, cứ tíu tít đòi đặt tên lớp là Lớp Niềm Vui.  Sau 6 năm mọi người cứ quen gọi là Lớp cô Nụ, nay lớp đã có tên là LỚP HỌC NIỀM VUI. Ai đó có thể cho là sáo, sến, chảnh, nhưng học trò gọi tên lớp bằng niềm yêu.

Thầy quản lý nói đùa:

– Sở quy định mỗi lớp 45 em thôi, cô coi bị phạt đó, hi hi…

Mình cười:

-Lớp sẽ nộp phạt bằng niềm vui, hi hi…

Bác bảo vệ nói đùa:

-Cô mà dạy thêm cua ni bằng lương tui làm nửa năm, cô hay thiệt .

Mình cười:

-Ý bác nói là dễ thương chơ chi, cạm ơn bác nhe

– He he … cô vui tính.

Cô trò mình kết bạn được 2 tuần rồi đó.

Giờ này, ngày này, năm ngoái, mình không dám tin rằng độc giả có thể sớm được đọc tiểu thuyết Tình cát

Cổ kim hận sự thiên nan vấn

Phong vận kì oan ngã tự cư

Tố Như

nam linh

Nhận được sách tặng từ khi sách chưa “ra mắt”, vui bấc ngấc í 

Mình không muốn chộn rộn, càng không muốn học trò chạnh lòng và mặc cảm, cho nên quyết định từ năm nay không mở lớp dạy miễn phí mà mua phiếu tặng học trò (một dạng học bổng), như thế thì em miễn phí sẽ học chung với em có phí. Lấy phiếu của lớp mình dạy tặng cho học trò mình dạy nghĩa là mình đã đóng thuế mỗi phiếu 15%, cái này khác miễn phí.

Nhưng, số em theo học cũng ít dường như các em ngại.

Không phải nói rằng quá tự tin chứ mình có sức mà dạy thì thuộc vào top ten, mở lớp miễn phí bao giờ cũng thiếu chỗ ngồi.

Mình cứ băn khoăn hoài, tâm sự với chồng (chuyện chi mình cũng nói với chồng hết, kể cả chuyện mê thủ tướng đẹp trai), chồng mình nói để anh thuê thêm người về phụ việc nhà, em thu xếp thời gian mà mở lớp, dạy tuần 1 buổi cũng được. Rứa là mình lại mở lớp.

Mấy năm ròng, có người nọ người kia xì xầm mình dạy miễn phí để quảng cáo, để  dụ học trò tới học thêm. Nói như ai đó thì kiểu suy nghĩ này hoặc là ngu xuẩn hoặc là khốn nạn. Kệ họ, mình vẫn lặng lặng mà làm cho tốt.

Chiều nay,  khai giảng khóa học miễn phí thứ 7, khóa này mình dạy 6 tháng. Mỗi tuần 1 buổi 2 tiếng lên lớp, sau đó giao bài tập cho học trò tự làm, mình thu bài  về nhà chấm trong 2 buổi tối, mỗi buổi 2 tiếng. Nếu tính công như trung tâm trả lương thì mỗi tháng mình miễn phí khoảng tháng lương.

Trích một cái status facebook nhé, đây là đoạn chat của 2 học sinh trường khác

mien phi

Trả lời thắc mắc
Năm nào cũng thế, cô cứ mở lớp miễn phí là có thắc mắc, thường thì cô im lặng, cứ lặng lặng mà làm việc cho tốt.
Hôm nay, tình cờ, cô đọc đoạn chat dễ thương, học trò thắc mắc cô dạy miễn phí thì ăn kiểu chi, ý là lo lắng cho cô. Cũng đúng thôi, giáo viên lương thấp mà.
Các em cứ yên tâm, cô có lương và ngoài lương có 2 lớp dạy thêm. Với cô, vậy là đủ sống rồi. Cô cũng chỉ nhận dạy thêm với số lượng có hạn để đảm bảo chất lượng, cô vui vì lúc nào học trò cũng đi học đông đủ, chuyên cần.