Chào 2016 !

Lớp Niềm Vui

Học trò dễ thương thiệt đó, cứ tíu tít đòi đặt tên lớp là Lớp Niềm Vui. Ai đó có thể cho là sáo, sến, chảnh, nhưng học trò gọi tên lớp bằng niềm yêu.

Thầy quản lý nói đùa:

– Sở quy định mỗi lớp 45 em thôi, cô coi bị phạt đó, hi hi…

Mình cười:

-Lớp sẽ nộp phạt bằng niềm vui, hi hi…

Bác bảo vệ nói đùa:

-Cô mà dạy thêm cua ni bằng lương tui làm nửa năm, cô hay thiệt .

Mình cười:

-Ý bác nói là dễ thương chơ chi, cạm ơn bác nhe

– He he … cô vui tính.

Cô trò mình kết bạn được 2 tuần rồi đó.

Giờ này, ngày này, năm ngoái, mình không dám tin rằng độc giả có thể sớm được đọc tiểu thuyết Tình cát

Cổ kim hận sự thiên nan vấn

Phong vận kì oan ngã tự cư

Tố Như

nam linh

Nhận được sách tặng từ khi sách chưa “ra mắt”, vui bấc ngấc í 

Mình không muốn chộn rộn, càng không muốn học trò chạnh lòng và mặc cảm, cho nên quyết định từ năm nay không mở lớp dạy miễn phí mà mua phiếu tặng học trò (một dạng học bổng), như thế thì em miễn phí sẽ học chung với em có phí. Lấy phiếu của lớp mình dạy tặng cho học trò mình dạy nghĩa là mình đã đóng thuế mỗi phiếu 15%, cái này khác miễn phí.

Nhưng, số em theo học cũng ít dường như các em ngại.

Không phải nói rằng quá tự tin chứ mình có sức mà dạy thì thuộc vào top ten, mở lớp miễn phí bao giờ cũng thiếu chỗ ngồi.

Mình cứ băn khoăn hoài, tâm sự với chồng (chuyện chi mình cũng nói với chồng hết, kể cả chuyện mê thủ tướng đẹp trai), chồng mình nói để anh thuê thêm người về phụ việc nhà, em thu xếp thời gian mà mở lớp, dạy tuần 1 buổi cũng được. Rứa là mình lại mở lớp.

Mấy năm ròng, có người nọ người kia xì xầm mình dạy miễn phí để quảng cáo, để  dụ học trò tới học thêm. Nói như ai đó thì kiểu suy nghĩ này hoặc là ngu xuẩn hoặc là khốn nạn. Kệ họ, mình vẫn lặng lặng mà làm cho tốt.

Chiều nay,  khai giảng khóa học miễn phí thứ 7, khóa này mình dạy 6 tháng. Mỗi tuần 1 buổi 2 tiếng lên lớp, sau đó giao bài tập cho học trò tự làm, mình thu bài  về nhà chấm trong 2 buổi tối, mỗi buổi 2 tiếng. Nếu tính công như trung tâm trả lương thì mỗi tháng mình miễn phí khoảng tháng lương.

Trích một cái status facebook nhé, đây là đoạn chat của 2 học sinh trường khác

mien phi

Trả lời thắc mắc
Năm nào cũng thế, cô cứ mở lớp miễn phí là có thắc mắc, thường thì cô im lặng, cứ lặng lặng mà làm việc cho tốt.
Hôm nay, tình cờ, cô đọc đoạn chat dễ thương, học trò thắc mắc cô dạy miễn phí thì ăn kiểu chi, ý là lo lắng cho cô. Cũng đúng thôi, giáo viên lương thấp mà.
Các em cứ yên tâm, cô có lương và ngoài lương có 2 lớp dạy thêm. Với cô, vậy là đủ sống rồi. Cô cũng chỉ nhận dạy thêm với số lượng có hạn để đảm bảo chất lượng, cô vui vì lúc nào học trò cũng đi học đông đủ, chuyên cần.

Mình tởm loại này lắm, rặc một mớ lí thuyết và trịnh thượng kinh khủng.

mệt mỏi

Dạo này, mình thèm ngủ ghê gớm, rảnh chút là ngáp như con nghiện.

Tuần mình dạy 18 tiết chính khóa, 12-15 tiết dạy thêm, chưa kể vô thiên lủng việc không tên ngoài chuyên môn, rồi thì chấm bài nữa. Nói chung là vắt kiệt sức.

Cu Gấc nói lâu rồi cuối tuần mẹ không bày tiệc. Ừ nhỉ, mấy tháng rồi mình đánh mất chút ấm áp cuối tuần của gia đình. Mình hứa tuần sau làm đồ nướng, chỉ cần sửa lại cái lò nướng than ngoài trời là sẽ có bữa tiệc nho nhỏ ở góc vườn.

Sáng này, dậy sớm nấu cháo, mình ngủ gục bên bếp luôn, may sao lúc giật mình tỉnh dậy cháo không bị khê.

Chóng chày cũng qua đoạn này thôi.

khôn lỏi ?

Có vẻ như mình đã nhiễm thói xấu này

Hôm rồi, góp ý giờ thao giảng, một đồng nghiệp nhận xét chứng tỏ người đó vừa sai về phương pháp vừa lệch về kiến thức, bình thường thì mình đã phản biện và phân tích rõ ràng vì sao mình dạy như thế, chắc chắn chia sẻ của mình sẽ giúp đồng nghiệp giỏi hơn lên, nhưng lần này mình vui vẻ nói sẽ rút kinh nghiệm, thặm chí còn cảm ơn. 

Thấy áy náy, thấy ngượng 

Ngẫm, xã hội mà không có phản biện thì gay go xì ki.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 91 other followers