Archive for the ‘Hóng hớt’ Category

long nguoi menh mang

“Lòng người mênh mang” – cuộc phiêu lưu giữa các nền văn hóa

Advertisements

Read Full Post »

xu ka - no bi ta

Read Full Post »

abcade

Read Full Post »

happy

Read Full Post »

lảm nhảm

Mình vô cùng dốt chính trị, nếu có thi công chức mà bảo kể tên 5 ông/bà trong Bộ chính trị thì chắc chắn rớt chỏng vó à.

Hồi đi học, môn Mác-Lê là nỗi kinh hoàng của mình, thi đi thi lại mãi mới được 5 điểm, mừng rớt nước mắt. Vì môn ni mà mình rớt học bổng một kỳ, lại rớt trúng thời điểm nhà mình nợ nần toe tua xơ mướp. Thiệt là hoạ vô đơn chí.

Bữa giáo viên đi học chuyên đề chính trị, mình cắm cúi cặm cụi chép bài của chị ngồi bên cạnh, cơ mà chị í đạt loại giỏi còn mình loại khá vớt, xếp thứ chót.

Hơn tháng ni, giặc Tàu gây hấn, ngang ngược đem giàn khoan HD981 cắm vô lãnh hải nước Việt. Rứa là, ngày nào mình cũng theo dõi thời sự tivi, đọc cả mấy chuyên trang chính trị mà trước chẳng ngó ngàng.

Đọc tới bài ni:  Nói không đi với làm, Trung Quốc sẽ không đáng tin cậy, mình hơi ngạc nhiên vì sao lại thừa từ “sẽ”, không thể giải thích được vì sao. Dốt mà.

Đọc tới đoạn ni, mình rơm rớm nước mắt, ai nói thì mình có thể chỉ ngùi ngùi  chớ không rơi lệ nhưng đây là lời ông tướng nên xúc cảm mạnh hơn.

nguyen chi vinh
Chợt nhớ, mình có đọc đâu đó người ta chê ông tướng này lắm. Lúc đó, mình cũng không có thiện cảm vì nghĩ ổng không thực tài, lên chức nhờ phúc nhà. Rồi, có lần coi kịch gì gì đó quên tên rồi, có nhân vật ông tướng này được tác giả khéo tâng lên tận mây xanh, khéo nịnh ghê gớm, như rứa  càng làm mình kém thiện cảm.

Bây giờ, thấy ổng có quan điểm rõ ràng, ổng đau nỗi đau của dân, ổng đau nỗi đau của nước, ổng đặt xã tắc lên đầu, dù mới chỉ là lời nói trên báo nhưng mình tạm cất đi phần thiếu thiện cảm, mình ủng hộ ổng.

Read Full Post »

NGƯỜI HÙNG

Bay giờ, nếu bạn hỏi 10 người Việt rằng họ tin tưởng ai nhất, ủng hộ ai nhất trong việc  bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam, thì Nụ chắc chắn có ít nhất 7  người trả lời nhanh gọn: Thủ tướng.

Nhiêu đó đủ vui rồi. 

 

Read Full Post »

Sáng này,  mình nhịn đói để lấy máu xét nghiệm. Xong các thủ tục cần thiết, trong khi chờ kết quả, mình đi ăn quà.

Ghé quán gần viện, vừa kêu tô cháo bánh canh thì nghe hai bà bên cạnh tám chuyện, vô tình mà nghe là chính, chớ chỉ có chút xíu tò mò thôi à.

Một bà thua mình tầm dăm tuổi, một bà thua tầm chục tuổi.

Bà trẻ nói tỉnh bơ:

– Em lỡ dính bầu, định giải quyết nhưng coi ngày hôm ni xấu, đứa ni không đầu thai được, để coi ngày tốt mà bỏ, cho hắn lên trời làm tiên.

Bà kia giọng khuyên nhủ:

– Hay là để đẻ, mới một đứa chớ mấy. Cách nhau 3 năm rồi. Vợ chồng bây cũng có kinh tế dư dả.

– Không mô, số đứa ni khắc với ba hắn, em đi coi thầy rồi, thầy nói đẻ ra con trai thì thế mạng ba hắn, con gái thì triệt đường sự nghiệp. Đứa đầu hạp mạng, ba hắn lên phơi phới. Đứa ni thì hãm. Bỏ thôi, coi tuổi tốt đẻ đứa khác.

Mình nghe mà sởn hết cả da gà. Sợ quá. 

Read Full Post »

Older Posts »