Archive for the ‘Chuyện của tui’ Category

Dạo này, mình thèm ngủ ghê gớm, rảnh chút là ngáp như con nghiện.

Tuần mình dạy 18 tiết chính khóa, 12-15 tiết dạy thêm, chưa kể vô thiên lủng việc không tên ngoài chuyên môn, rồi thì chấm bài nữa. Nói chung là vắt kiệt sức.

Cu Gấc nói lâu rồi cuối tuần mẹ không bày tiệc. Ừ nhỉ, mấy tháng rồi mình đánh mất chút ấm áp cuối tuần của gia đình. Mình hứa tuần sau làm đồ nướng, chỉ cần sửa lại cái lò nướng than ngoài trời là sẽ có bữa tiệc nho nhỏ ở góc vườn.

Sáng này, dậy sớm nấu cháo, mình ngủ gục bên bếp luôn, may sao lúc giật mình tỉnh dậy cháo không bị khê.

Chóng chày cũng qua đoạn này thôi.

Advertisements

Read Full Post »

TIN ANH LẬP.
Sáng nay chị Hồng vào thăm nuôi anh Lập, đưa thêm những vật dụng cần thiết và thuốc bệnh, cơ quan công an tạo thuận lợi, nhận từ tay chị Hồng đơn xin tại ngoại cho anh Lập do bệnh tật hiểm nghèo theo quy định của pháp luật về những điều kiện có thể “thay đổi biện pháp ngăn chặn”.
Tất nhiên không gặp được anh Lập.
Khi bị tạm giữ, anh Lập vẫn mang theo cây gậy chống- rất cảm động vì nhiều anh em bạn bè lo lắng sợ không được mang theo gậy chống thì anh Lập sẽ không đi lại được.
Anh Lập cũng đã bỏ thuốc lá.

BẤM VÀO ĐÂY 

Read Full Post »

bo lap

Read Full Post »

namlinh

Read Full Post »

Selfie

anh dep

Em iphone cà tàng bị rơi trong lúc mình chùi nhà, em í lăn từ tầng trên xuống tầng trệt và ngất lịm. Đành cho em í nghỉ ngơi. Đặt em í bên cạnh em Siemen.

Mình dạo quanh các siêu thị di động, nghe người bán hàng giới thiệu đủ loại điện thoại với nhiều ứng dụng bậc cao. Mình chợt nghĩ, giới thiệu như rứa chưa ăn khách đâu, phải nói là chớp ảnh selfie siêu đẹp, có khả năng tự photoshop, đăng ảnh lên mạng xã hội cực nhanh, lướt mạng mềm hơn lụa. Và, hơn hết, phải nói là máy cực kỳ dễ sử dụng, chạ biết chữ cũng dùng được.

Hì hì… cuối cùng mình chọn em Nokia lumia 625, vừa túi tiền, nghe nói cũng bền.

Read Full Post »

happy

Read Full Post »

Dạo này mình siêng đi chợ hơn siêu thị, tự dưng thèm cái thú vị mặc cả giữa chốn eo sèo. 
Rau muống đầu mùa, xanh non mơn mởn, nhìn mà thèm, bèn hỏi:
– Chị ơi, cho em hỏi bó rau muống mấy rứa chị? 
(Eo ơi, người thơ hỏi mua rau muống cũng thành thơ.)
– Mắc, 8 ngàn.
– Dạ, cảm ơn chị nghe.
– Ờ, bữa mô rau rẻ rẻ rồi mua, cô giáo nghe, để đó chị bán cho cán bộ. 
(Eo ơi, nói chuyện với người thơ giữa chợ mà cũng lẩy thơ.) 

facebook

Read Full Post »

Older Posts »