Mai có tiết “Khái quát lịch sử tiếng Việt”, thường những tiết như vậy học sinh rất chi là … bưa (chán, không thích thú).
Tối nay mình mò mẫm mãi để tìm ra cách dạy đơn giản dễ hiểu không gây buồn ngủ. Soạn bài xong, nhìn góc laptop thấy 1:05 am. Thôi kệ, ráng thêm xíu nữa, tìm clip Tiếng Việt phổ thơ Lưu Quang Vũ để “gây tâm thế” trước khi vào bài, hì … còn trong bài thì tha hồ ví dụ vui vui.
Nói chung mình rất chi là chảnh, chập mạch toàn phần, ặc ặc …
Mà đọc lại mấy dòng nhật ký ni cứ y như chương trình phê và tự phê í
tiếng Việt
09.02.2012 bởi Nụ Cười
Phê và tự phê:
Chiều nay mình dạy rất chi là thành công, sinh viên rất chi là khoái, có em nói cách dạy mới lạ không hề thấy trong giáo án mẫu (lại mẫu, chán quá à). Lúc mình lấy ví dụ về hạn chế của tiếng Việt “học sinh vật cô Na” (có dẫn nguồn, nha), học trò vừa phân tích vừa cười sặc sặc, vui phết.
Hậu quả : mình sướng quên cả ăn, về nội trợ xong ù lên sàn tập, suýt nữa té xỉu.
Tóm lại chảnh toàn tập, hè.
Có cách dạy cho dễ nhớ nữa nè NL http://nguyensonnam.wordpress.com/2011/12/21/sung-s%C6%B0%E1%BB%9Bng-x%E1%BA%A5u-xa/
(Xin lỗi nếu ko hợp với NL và NL hãy xóa nhé)
dạ, hì hì … chuyện ni em có nghe rồi, hìhì …
Chúc mừng NC nhé.
ờ, cảm ơn bạn nha !
“mỗi ngày tôi chọn một niềm vui …”